Quy định đô thị du lịch phải đáp ứng nhu cầu thực tiễn

QĐND Online – Chiều 29-5, dưới sự điều khiển của Phó chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng, Quốc hội đã nghe Ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội Phan Thanh Bình trình bày Báo cáo giải trình, tiếp thu, chỉnh lý dự án Luật du lịch (sửa đổi). Tiếp đó, các đại biểu thảo luận ở hội trường về một số nội dung còn ý kiến khác nhau của dự án luật này.

Trong Báo cáo giải trình, tiếp thu, chỉnh lý dự án Luật du lịch (sửa đổi) quy định về đô thị du lịch (Chương IV) nêu rõ: Có ý kiến đề nghị giữ quy định như Luật hiện hành về đô thị du lịch vì trên thực tiễn đã hình thành đô thị du lịch. Tuy nhiên, cũng có ý kiến đề nghị không quy định đô thị du lịch trong dự thảo Luật. Do còn có ý kiến khác nhau, Ủy ban Thường vụ Quốc hội xin ý kiến đại biểu hai phương án như sau:

Phương án 1: Không quy định về nội dung đô thị du lịch vì: Luật Xây dựng số 50/2014/QH13 và Luật Quy hoạch đô thị số 30/2009/QH12 không quy định về loại hình đô thị du lịch. Việc quy định đô thị du lịch như một danh hiệu mà không kèm theo cơ chế quản lý, chính sách hỗ trợ thì không nên quy định trong văn bản luật. Hơn nữa, dự thảo Luật do Chính phủ trình tại Kỳ họp thứ hai Quốc hội khóa XIV cũng không quy định về đô thị du lịch.

Phương án 2: Quy định về đô thị du lịch theo hướng xây dựng cụ thể các điều kiện công nhận, hồ sơ, trình tự, thủ tục, thẩm quyền công nhận đô thị du lịch tại Điều 29, Điều 30 dự thảo Luật.

Đại biểu Phạm Đình Cúc (Bà Rịa-Vũng Tàu) cơ bản nhất trí với Báo cáo giải trình, tiếp thu, chỉnh lý dự án Luật du lịch (sửa đổi) của Ủy ban Thường vụ Quốc hội.

Đại biểu Phạm Đình Cúc cho rằng: Dự thảo luật đã tiếp thu rất nhiều nội dung cụ thể và rõ ràng hơn so với dự thảo luật Chính phủ trình tại kỳ họp thứ 2, đặc biệt đã có nhiều cố gắng trong cụ thể hóa các chính sách phát triển du lịch theo tinh thần của Nghị quyết 08 của Bộ Chính trị về phát triển du lịch trở thành ngành kinh tế mũi nhọn. Tiến bộ của dự thảo lần này là coi du lịch là một ngành kinh tế và hoạt động theo quy luật kinh thế thị trường. Dự thảo đã tiết chế theo hướng đơn giản hóa thủ tục hành chính cho doanh nghiệp du lịch, tạo điều kiện cho khởi nghiệp du lịch và doanh nghiệp du lịch phát triển, quy định trách nhiệm cụ thể hơn đối với từng ngành, địa phương. Phân cấp, phân quyền cho địa phương để quản lý về du lịch. Tuy nhiên, cần thể chế hóa thêm quy định đã nêu trong Nghị quyết 08 của Bộ Chính trị về thành lập quỹ phát triển du lịch và có cơ chế quản lý, sử dụng hiệu quả quỹ phát triển du lịch, ngân sách nhà nước hỗ trợ ban đầu, hàng năm được bổ sung từ nguồn thu tài chính, thị thực nhập cảnh, phí tham quan du lịch, đóng góp của doanh nghiệp, khách du lịch và các nguồn thu hợp pháp khác.

“Tôi đồng ý với phương án 1, không quy định đô thị du lịch vào trong luật. Vì trong thực tiễn nhận thấy Luật du lịch 2005 đã có quy định về đô thị du lịch nhưng hơn 10 năm qua cả nước mới có 1 địa phương được công nhận là đô thị du lịch. Hiệu quả của danh hiệu này với địa phương còn hạn chế do không có chính sách hỗ trợ khác hơn so với các địa phương khác. Nhu cầu xây dựng đô thị du lịch phụ thuộc rất nhiều vào định hướng phát triển kinh tế của địa phương, từng giai đoạn, từng thời kỳ. Vì vậy, không nên quy định đô thị du lịch vào trong luật”, đại biểu Phạm Đình Cúc kiến nghị.

Quy định đô thị du lịch phải đáp ứng nhu cầu thực tiễn

Đại biểu Quốc hội Trần Thị Hằng (tỉnh Bắc Ninh) phát biểu ý kiến về dự án Luật Du lịch (sửa đổi). Ảnh: Cổng TTĐT Quốc hội.

Theo đại biểu Trần Thị Hằng (Bắc Ninh), xuất phát tình hình thực tế hiện nay đang rất cần phát triển đô thị du lịch ở Việt Nam, nhất là khi Đảng, Nhà nước ta xác định du lịch là ngành kinh tế mũi nhọn, không chỉ là một hay hai mà còn phát triển thành chuỗi du lịch. Sự xuất hiện đô thị du lịch không những đáp ứng nhu cầu thực tế mà còn là sản phẩm, mô hình đặc trưng của du lịch Việt Nam. Trên thực tế, đã có những đô thị du lịch, những thành phố du lịch như: Huế, Hội An, Đà Lạt... những đô thị du lịch này đã tạo nên thương hiệu, thu hút du khách trong và ngoài nước. Nếu luật không quy định về đô thị du lịch thì những đô thị du lịch như trên vẫn phát triển khách quan nhưng sẽ bị động, thậm chí lúng túng trong việc quy hoạch. Mặt khác, tại quyết định 201, ngày 22-1-2013 của Thủ tướng về phê duyệt tổng thể quy hoạch phát triển du lịch quốc gia đến năm 2020, tầm nhìn 2030 đã đưa ra mục tiêu cụ thể về tổ chức lãnh thổ. Tuy nhiên, do không có các tiêu chí cụ thể nên chưa có các cơ chế chính sách về du lịch, đầu tư phát triển theo đúng nghĩa nên chưa mang lại hiệu quả. Từ phân tích trên, đại biểu Trần Thị Hằng chọn phương án 2 về quy định đô thị du lịch. Việc quy định đô thị du lịch đáp ứng nhu cầu thực tiễn, chủ động trong quản lý, phát triển. Đề nghị bổ sung thêm về khái niệm đô thị du lịch bên cạnh khái niệm tiểu du lịch.

Đại biểu Nguyễn Bá Sơn (Đà Nẵng) tán thành phương án 1. Không nên quy định đô thị du lịch trong dự thảo. Nếu cần thiết phải quy định đô thị du lịch thì có một câu hỏi đặt ra là quy định đô thị du lịch trong dự thảo để nhằm mục đích gì. Theo lý giải của đại biểu Nguyễn Bá Sơn, du lịch là ngành kinh tế xã hội của đất nước. Nếu xác định đô thị du lịch thì đó phải là thực thể đóng vai trò mũi nhọn, là trung tâm của sự phát triển, trung tâm kết nối phát triển kinh tế vùng, miền, phải là thực thể đóng vai trò  đầu tầu để lan tỏa phát triển kinh tế, xã hội trong khu vực. Như vậy, nếu cần phải có quy định về đô thị du lịch thì phải thể hiện rõ định hướng phát triển thế nào, quy hoạch ra sao, nguồn lực phát triển để phân bổ cần phải được làm rõ.

KHÁNH HUYỀN